IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
 

Về Đầu Trang Những điều cần lưu ý khi tham gia thảo luận bài viết
1.Không spam. Xem rõ nội quy chung tại Đây
2.Thể hiện văn hóa bằng cách bấm thanks với các bài viết bạn thích.




Về Đầu Trang
có những người chỉ đứng sau, nhìn bạn, quan tâm bạn, giúp đỡ đến bạn nhìn bạn thành công, chia sẻ lúc bạn vui cũng như bạn buồn...Nhưng nhiều khi bạn không nhìn thấy người đó, điều đó khiến họ buồn, một thiên thần buồn (Sad_angel), nếu bạn đọc được điều này thì đừng bao giờ để người đó buồn nữa nhé :)
Xem lý lịch thành viên http://cafefriend.0forum.biz
Buồn Vì Yêu
http://i972.photobucket.com/albums/ae201/teensonha/vipshop/ava_7.gif

Bài gửi : 132
Điểm : 315
Thank : 0
Join date : 29/08/2011
Age : 21
Đến từ : Quảng Ngãi
Humor : Buồn Vì Yêu
Giới tính : Nam
Bài gửi : 132
Điểm : 315
Thank : 0
Join date : 29/08/2011
Age : 21
Đến từ : Quảng Ngãi
Humor : Buồn Vì Yêu
Giới tính : Nam
#91Bài gửiTiêu đề: Cappuccino   Wed Aug 31, 2011 10:34 am




Trong mắt mọi
người, anh là người đàn ông lý tưởng, đẹp trai, có sự nghiệp ổn định,
tính tình vui vẻ. Có lẽ tôi yêu anh vì điều đó. Tôi không xinh đẹp và
cũng chẳng kiêu sa. Với tôi, anh là tình yêu đầu tiên.





Còn với anh, chẳng thể đếm được tôi là người yêu thứ bao nhiêu! Đã có
lúc tôi tự đặt cho mình câu hỏi: liệu tôi có phải là người cuối cùng bên
anh không? Tôi miên man trong dòng suy nghĩ đó, cứ suy nghĩ và rồi dằn
vặt chính mình…







Một buổi sáng, ngồi một mình trong góc quán café quen thuộc, Sài Gòn
mưa, đã một tuần tôi và anh không gặp nhau. Chiếc điện thoại rung lên,
có tin nhắn mới, từ một số điện thoại rất lạ: cô bé! Lại uống café 1
mình phải không? Vẫn là ly capuchino quen thuộc ngày nào…







Tôi sững sờ, là ai đây? Là ai mà biết tôi thích café capuchino và thói
quen ngồi một mình khi trời mưa. Nhưng tôi lại không muốn biết chính xác
người gửi tin nhắn cho tôi là ai. Mỉm cười,tôi reply tin nhắn: ừ, vẫn
vậy thôi, thói quen mà, không thay đổi được…







Cứ như thế, mỗi buổi sáng, tôi đều nhận tin nhắn từ số máy lạ đó, không
hỏi quá nhiều, cũng chẳng cần biết tôi là ai, những câu chuyện không có
chủ đề. Đôi khi chỉ là vài lời bình cho bộ phim mới đang chiếu ở rạp,
hay một ca khúc mới của ca sĩ nào đó. Tôi đặt cho "người bí ẩn" ấy một
cái tên cũng là món đồ uống tôi yêu thích: Capuchino.







Con người bí ẩn ấy đã lôi tôi ra khỏi những suy nghĩ về tình yêu hiện
tại của mình! Tôi vẫn gặp anh, nụ hôn anh dành cho tôi vẫn ngọt ngào và
không biết từ khi nào tôi sống đơn giản hơn với những gì mình đang có.







Những lúc cô đơn, áp lực cuộc sống, hay cãi nhau với anh tôi lại nhắn
tin cho người bí ẩn, chỉ để chia sẻ mà thôi! Tôi kể cho Capuchino nghe
về tình yêu của mình, những tâm sự mà chưa bao giờ tôi nói ra với người
yêu của tôi. Tôi cảm thấy thoải mái, thật dễ chịu khi có một người lắng
nghe mình than thở và không phán xét điều gì, cho dù câu chuyện của mình
thật vớ vẩn.







Tôi kể cho Capuchino rằng tôi thích được tặng hoa hồng vào những hôm
trời mưa và ngồi nghe bài hát Bức thư tình đầu tiên với người yêu. Tôi
thích sưu tập ốc biển, bởi mỗi con ốc đều có một âm thanh khác nhau và
tôi cho rằng đó chính là lời tỏ tình của biển…







Capuchino là bí mật của riêng tôi vì thế đọc tin nhắn xong tôi xóa ngay...







Tôi và anh cãi nhau, chẳng có lý do nào, anh nói chúng tôi nên có một
thời gian để tìm hiểu nhau nhiều hơn, thời gian tới không gặp nhau là
tốt nhất. Nếu là ngày trước thì tôi đã khóc và đau khổ lắm, nhưng không
hiểu sao lúc đó tôi đã mỉm cười, tôi thấy anh nói đúng. Tôi kéo ghế đứng
dậy trước, đi nhanh ra ngoài và tối đó tôi đã không nhắn tin cho
Capuchino…







Hai tuần sau, anh gọi điện hẹn tôi và tôi cũng nhận được một tin nhắn từ
Capuchino. Capuchino muốn chúng tôi gặp nhau, tôi từ chối, thật lòng
tôi biết mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm, và tôi quyết định sẽ gặp anh.







Đẩy nhẹ cửa bước vào quán café quen thuộc, không thấy anh, tôi tìm cho
mình một góc ngồi và vẫn ly Capuchino. Nhạc vẫn du dương bài Bức thư
tình đầu tiên. "Khi anh đưa mắt nhìn em qua tấm gương…” tôi nhắm mắt
lại, lắng nghe, và “Cô bé! Lại uống café 1 mình phải không? Vẫn là ly
capuchino quen thuộc ngày nào"…







Giật mình… là anh… Trên tay anh là một bó hồng đỏ thắm, “ngạc nhiên lắm
phải không em, em vẫn thích được tặng hoa hồng vào ngày mưa mà. Anh xin
lỗi vì đã làm một phép thử với em, và anh biết mình yêu em nhiều lắm,
trở về bên anh chứ cô bé thích capuchino”. Lời anh nhòa đi trong những
giọt nước mắt của tôi…






NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG



Về Đầu Trang Go down

Cappuccino

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog