IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
 

Về Đầu Trang Những điều cần lưu ý khi tham gia thảo luận bài viết
1.Không spam. Xem rõ nội quy chung tại Đây
2.Thể hiện văn hóa bằng cách bấm thanks với các bài viết bạn thích.




Về Đầu Trang
có những người chỉ đứng sau, nhìn bạn, quan tâm bạn, giúp đỡ đến bạn nhìn bạn thành công, chia sẻ lúc bạn vui cũng như bạn buồn...Nhưng nhiều khi bạn không nhìn thấy người đó, điều đó khiến họ buồn, một thiên thần buồn (Sad_angel), nếu bạn đọc được điều này thì đừng bao giờ để người đó buồn nữa nhé :)
avatar
Xem lý lịch thành viên http://cafefriend.0forum.biz
Buồn Vì Yêu
http://illiweb.com/fa/pbucket.gif

Bài gửi : 132
Điểm : 315
Thank : 0
Join date : 29/08/2011
Age : 21
Đến từ : Quảng Ngãi
Humor : Buồn Vì Yêu
Giới tính : Nam
Bài gửi : 132
Điểm : 315
Thank : 0
Join date : 29/08/2011
Age : 21
Đến từ : Quảng Ngãi
Humor : Buồn Vì Yêu
Giới tính : Nam
#91Bài gửiTiêu đề: Ngón tay mình còn thơm mùi cà phê   Wed Aug 31, 2011 10:36 am
Cái máy chậm ì làm chẳng muốn vào net tí nào cả , cuối tuần rồi , thử thách xíu : đọc mail. Bao nhiu là thứ trong đó ...

Trích dẫn :
"Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương" - một truyện ngắn của Ngô Thị
Giáng Uyên. Tớ xin mạn phép tác giả đăng truyện này lên vì thấy nó mang
đúng hương vị của một tách cà phê,đậm đà và da diết.Không chỉ thổi bạn
về những miền kí ức thấp thoáng xa xăm,những trải nghiệm mới mẻ của một
ngừơi trẻ mà câu chuyện còn chia sẻ với bạn nhiều khám phá thú vị về
những loại cà phê,phong cách uống cà phê trên khắp thế giới ,cứ chầm
chậm thưởng thức vì cà phê không chỉ ngon bởi hương vị...








Những ngày học cấp hai, tôi thường rất khoái được mẹ chở đi chợ cách nhà
bốn cây số để hí hửng cầm tờ tiền mới được cho, chạy một mạch tới quầy
nước đối diện hàng vải, gọi một ly cà phê sữa mịn màng.



Rồi tôi thích thú dùng muỗng khuấy đá bào (thường chiếm tỉ lệ áp đảo
trong ly) cho cà phê trộn sữa Ông Thọ sủi bọt lên, nhấm nháp thứ thức
uống vừa đắng, vừa ngọt, vừa béo ngậy thơm lừng.



Ai thấy cũng bảo mẹ tôi “Sao nó còn nhỏ mà cho nó uống cà phê dữ vậy?”, nhưng mẹ tôi cười “Kệ, nó thích cứ để nó uống”



Có lẽ cũng vì những ngày “nó thích cứ để nó uống” đó mà bây giờ đi đâu
tôi cũng lân la muốn biết cà phê xứ đó ra sao, có khi sợ mất ngủ không
dám uống cà phê cũng vào quán gọi món khác, nhìn không khí quán và người
qua lại.



Khi còn đi học ở Anh, nhà tôi ở có một anh bạn người Ailen tên Paddy.
Anh chàng này khá luộm thuộm và hay làm hai đứa con gái trong nhà là
Janette và tôi cằn nhằn, nhưng thỉnh thoảng anh lại chịu khó làm cà phê
kiểu Ailen (Irish coffee) cho cả nhà uống nên chúng tôi ít khi giận anh
được lâu, nhất là từ khi biết được Irish coffee là món cà phê rất mắc
tiền mà chỉ những quán tương đối sang mới có.



Tờ Telegraph gọi đây là “thức uống mịn như nhung và dễ chịu, làm ta hồi
phục cả sức khỏe lẫn tinh thần”. Làm Irish coffee rất công phu, phải
dùng nước nóng rửa ly thủy tinh có chân, lau khô, rót rượu whiskey vào,
phải là những loại whiskey “chân chính” của Ailen như Bushmills hay
Tyrconnell, thêm một muỗng đường nâu, khuấy đều cho tan đường, lấy diêm
châm lửa đốt rượu vài giây để giảm độ cồn trong rượu và cân bằng hương
vị giữa cồn và caffeine, đúng là “nghề chơi cũng lắm công phu”.



Rót đầy cà phê thật nóng và đậm đặc cách miệng ly đúng 1cm, chờ một lúc
để hỗn hợp rượu và cà phê hòa lẫn vào nhau mới cho kem tươi (whipped
cream) trắng muốt lên trên, không khuấy nữa vì bí quyết uống Irish
coffee là nhấm nháp cà phê nóng xuyên qua lớp kem lạnh.



Tuyệt vời nhất là chui vào chăn vừa đọc báo vừa uống món cà phê làm ta
chếnh choáng này vào những ngày mưa lạnh và sương mù giăng kín khắp nơi.
Bởi vậy lâu lâu tìm hoài không thấy cái dĩa yêu thích nhất trong bếp và
biết ngay “thủ phạm” Paddy ăn xong chưa rửa, Jannette và tôi cũng vui
vẻ đi kiếm dĩa khác, không càu nhàu chút nào.



Mê tìm hiểu về cà phê nên sang Pháp, tôi như cá gặp nước. Trong một cuốn
sách tôi đọc, dù không phải dân tộc đầu tiên uống cà phê nhưng người
Pháp đã có không ít cải tiến cho thứ nước uống đã được nâng lên tầm văn
hóa này, như việc cho thêm đường vào cà phê vào đời vua Louis XIV.



Cuối thế kỷ 17, việc uống cà phê pha sữa trở nên phổ biến khi một bác sĩ
người Pháp khuyên nên dùng café au lait (cà phê sữa) để cải thiện sức
khỏe. Có đến Pháp mới thấy dân tình uống cà phê “dữ dội” đến mức nào.



Sáng sớm, trong những quán cà phê hè phố hay những tiệm ăn Paris, dân
văn phòng ai nấy cũng nâng tách cà phê, có thể là café au lait to tướng
như chén ăn cơm, gồm một nửa cà phê một nửa sữa tươi nóng bốc khói nghi
ngút, mờ cả mắt kiếng, café serré đậm đặc vì chỉ có một nửa lượng nước
so với cà phê đen thông thường, hay café crème màu nâu có kem thơm và
béo, uống một hơi rồi tất tả đứng dậy xách cặp chạy ra bến tàu điện
ngầm.



Nhưng phần lớn thời gian, người Pháp thích ngồi rề rà trong quán nhâm
nhi cà phê với mấy viên sôcôla đen hay kẹo truffle mềm, thư giãn và tán
dóc, y như ở Việt Nam. Những lần rề rà “nhập gia tùy tục” ở những quán
cà phê Paris, tôi thích gọi un noisette, món cà phê giống espresso nhưng
có pha ít kem hay sữa, đơn giản chỉ vì thích được nghe người phục vụ
hỏi lại “Un noisette?” bằng thứ giọng mũi rất đáng yêu của người địa
phương.



2g khuya một ngày Paris cuối tuần đẹp trời, sau một bữa ăn no nê, trong
khi chúng tôi nhấm nháp tráng miệng, anh bạn người Pháp tên Ben gọi một
tách cà phê. Thấy tôi tròn mắt nhìn, anh khoát tay: “Không có cà phê
tôi… không ngủ được”.



Khi được hỏi sao lạ đời quá vậy, Ben cười “Ở đây ai cũng vậy hết mà!”.
Quán đông, mãi nửa tiếng sau, anh chàng phục vụ mới mang cà phê lại, bị
cằn nhằn, anh này chỉ nhún vai, cái nhún vai đặc trưng kiểu Gôloa, với
hai vai kéo lên tận mang tai và hai bàn tay ngửa ra, ý nói “Tôi không
biết. Không phải tại tôi”. (Nếu bạn muốn thấy cái nhún vai tương tự, hãy
để ý Thiery Henry lúc bị trọng tài thổi phạt khi đá cho Arsenal).



Nhưng tách cà phê sóng sánh thơm phức kia chắc ngon lắm nên Ben không
nhăn nhó nữa, vả lại những anh chàng và cô nàng phục vụ người Paris vẫn
nổi tiếng thế giới vì sự đỏng đảnh.



Tôi trải qua ba tháng uống trà thay cà phê ở xứ sương mù trước khi đến
Ý, “kỳ phùng địch thủ” của Pháp trong việc chiếm trái tim dân ghiền cà
phê. Quả thật, ở quốc gia xinh đẹp này việc uống cà phê được xem như một
môn nghệ thuật. Espresso bạn uống ở khách sạn năm sao nơi khác có thể
được người pha chế lừng danh pha từ máy espresso loại xịn, nhưng tôi mạo
muội nói không thể sánh bằng espresso đậm đặc, đắng và thơm trong tách
nhỏ xíu uống tại một trong những torrefazione bên một cây cầu gỗ với
những ngôi nhà kiểu Phục hưng, do một cô nàng người địa phương tóc đen,
mắt cũng đen láy, pha rồi bưng ra kèm một câu chúc uống ngon miệng bằng
tiếng Ý du dương. (Đặc biệt nữa, nếu không muốn bị dân địa phương cười
thầm, bạn đừng gọi espresso thành expresso, có nghĩa là tàu tốc hành)



Nhưng tôi thấy cappuccino ngon và dễ uống hơn, có lẽ vì loại thức uống
này có 1/3 espresso, 1/3 sữa tươi nóng để làm “mềm” bớt vị đắng của cà
phê, và 1/3 bọt sữa mịn màng có rắc bột quế hay bột sôcôla xay li ti lên
trên. Thức uống này đã chiếm lĩnh thực đơn từ những quán bar rất “hip” ở
trung tâm Manhattan của New York ồn ào náo nhiệt đến những thị trấn xa
xôi quê mùa ở Marốc, nơi người phục vụ cả đời chưa gặp khách du lịch
nước ngoài. Tôi đo lường sự lịch lãm nổi tiếng thế giới của người Ý bằng
khả năng uống cappuccino rất nhanh nhưng khi uống xong bọt không trắng
cả mép như những “người trần mắt thịt” khác. Du khách đến đây, đặc biệt
là người Mỹ, dù có sang trọng cách mấy cũng hay bị cho là “nhà quê” vì
quen gọi cappuccino sau bữa trưa hoặc bữa tối, mà theo dân địa phương là
không đúng điệu chút nào. Người Ý chỉ uống món này trong bữa sáng hoặc
dành thời gian riêng trong ngày để thưởng thức cappuccino như một món
riêng biệt, và đặc biệt rất chăm chút bọt sữa, không bao giờ hớt bỏ hay
khuấy bọt hòa lẫn vào cà phê vì làm như vậy mất hết “tinh túy” của thức
uống này mất rồi.



Nếu quá nhiều caffeine trong cơ thể làm bạn “tim đập chân run” không còn
sức lang thang qua những con phố cổ nhỏ xíu đáng yêu ở Ý, hãy chuyển
sang dùng caffè hag, tức cà phê không có caffeine, hoặc granita di caffè
con panna, tức cà phê nóng pha ít đường, đổ vào khay đá tủ lạnh qua đêm
cho đông lại, khi uống mới bỏ vào máy xay nhuyễn với ít nước rồi rồi đổ
đầy vào ly, phía trên cho thật nhiều kem tươi ngon béo. Những ngày hè
nóng nực, du khách và dân địa phương ngồi lười biếng trong cái nắng
tháng bảy đổ lửa của mặt trời phương Nam, vừa uống món cà phê có cái tên
dài ngoằng này vừa nhìn thế giới chậm chạp trôi qua.



.... [...]



Về Đầu Trang Go down

Ngón tay mình còn thơm mùi cà phê

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs